Hiển thị các bài đăng có nhãn Về tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Về tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Bức bối


Bức bối. Từ chính xác để mô tả vào lúc này, giai đoạn này.

Bức bối, muốn và cần. Bức bối, thích và nên. Bức bối, trách nhiệm và buông lơi. Bức bối, đam mê và khả năng. Bức bối, ngắn hạn và dài hạn. Bức bối, bức bối giữa những phân vân.

Phân vân. Chơi vơi. Phân vân, chơi vơi rồi lại phân vân.

Cần và nên. Nên làm cái cần, cần làm cái nên. Buông lơi, chơi vơi. Tự cân bằng.
Cân bằng, nội lực và ngoại lực. Cân bằng, mục tiêu ngắn hạn và dài hạn. Thời gian và nhiệt huyết.

Khó. Cân bằng trong sự phát triển.
Sống vốn dĩ đã khó.

Sài Gòn, đêm trắng mờ sương. 2014

Sài Gòn, đêm trắng mờ sương.


Một đêm trắng nghĩ về người về ta, về những điều đã qua, những điều đã đánh mất.

Hôm nay chính thức nhận sổ nhà, xem như món quà đầu năm cho những nỗ lực không ngừng nghỉ sau bao nhiêu tháng ngày cực lực lao động. Một dấu ấn đóng lại năm cũ và mở ra một năm mới với nhiều khát khao hơn.

Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Sắm cái nhà thì dễ, để cùng người mình yêu thương xây nên tổ ấm khó gấp bội lần. Mới chỉ làm được điều dễ, điều khó vẫn còn đó.

2013 cũng đánh dấu ZIM ba năm hoạt động. Từ lúc cả văn phòng là địa điểm đi mượn cùng hai cái bàn lượm lặt đâu đó, rồi lê lết hết từ Q.7 lên Phú Nhuận về Q.1 sau đó ổn định dần ở Q.4. Chắc chắn năm nay sẽ xây cho ZIM một văn phòng làm việc riêng, thú vị và ổn định hơn.

Tám năm chưa phải dài, nhưng cũng chẳng phải ngắn để khởi nghiệp. Hành trình đó, dấu chân vẫn còn đó kể từ lúc quyết định ngừng đại học để đi con đường riêng, một hành trình nhiều chong gai và thử thách nhưng vẫn không kém phần thú vị. 

Hành trình sẽ tiếp nối hành trình, chuyến đi tiếp theo cũng sẽ là thời gian của những quyết định táo bạo, đầy thách thức trước khi thân già này mỏi gối chùn chân.

2014, mong một điều mới.

Em...

Em đã là cô gái hôm qua?
Cô gái nhỏ anh yêu từ phút đầu gặp gỡ
Đêm Noel lạ lùng bỡ ngỡ
Cái ôm ghì như vỡ cả con tim

Cô gái tháng ba tóc tổ quạ rối xù
Miệng nói líu lo anh yêu từ thuở ấy
Những buổi bờ sông nghe lòng yêu thương sóng dậy
Hạnh phúc ngọt đầy trong những nụ hôn trao

Em gửi cho anh một chút ngọt ngào
Một mớ ngây ngô, ngàn tiếng cười  trong veo, bẽn lẽn
Nụ hôn bên vệ đường, em đứng ngây ra vì thẹn
Anh nhớ hoài giây phút ấy không thôi

Tình yêu chưa kịp trao gửi trên môi
Sao câu nói lìa xa vẫn nhiều hơn những yêu thương nồng nàn đến vội
Ta vẫn ở đó cạnh nhau sao với hoài chẳng tới
Con đường nào cho hai đứa bước chung đôi?

Có những nhớ nhung hồn chợt thấy rã rời
Có những nhói đau chợt thấy lòng mệt mỏi
Ở chốn xa kia ta có còn đứng đợi
Chuông giáo đường vang vọng mãi tim nhau.

4.2012
(Thơ của một người)

Hoang mang tuổi sắp 30


Sáng, càphê cho buổi sáng.

Trời không trong, Nắng nhạt nhoà, tinh thần mỏi mệt với những hoang mang. Tháng 9 với những nỗi lo, trăn trở của kẻ sắp 30, tháng 9 của những hoài bão và yêu thương nhạt nhoà.

Nhìn lại, tìm lại tôi ngày hôm qua, ngày của những đam mê và khát vọng, ngày mà trong mỗi câu chuyện ánh mắt sáng rực lên niềm tin tuổi trẻ và những hoài bão ngập tràn trong tim.

Nhìn tôi ngày xưa, tôi ngày nay. Tôi ngày mai sẽ như thế nào?!

Đôi dòng về tôi, đã cũ nhưng vẫn luôn rất mới.

"Về tôi, kẻ đi tìm kiếm những trải nghiệm trong cuộc sống, mang trong lòng hoài bão tuổi trẻ với những đam mê cháy bỏng trong tim và một tâm hồn đa cảm, thầm lặng mơ về những điều kỳ diệu.

Về tôi, kẻ đi tìm chính tôi."

Không đề (FB)


Một ngày mới, một con đường mới dù xa thăm thẳm dài nghìn trùng nhưng nếu bạn không đi sẽ không thể tới.

Một ngày dài, một đời ngắn.
Sống trọn yêu thương.

Linh tinh


"Biển rộng,
Chân trời xa,
Bước chân mỏi
Tình còn lênh đênh"

My desk


Bừa bộn và lộn xộn trong vốn dĩ trật tự đang có.Tôi, lộn xộn trong tôi.

Ta là ai


Ta là ai
Mộng kẻ cô đơn trong cõi đời mơ mộng
Ta là ai trong long đong một kiếp người
Ta tìm gì, hỡi ta đi tìm gì
Trong một kiếp người, gió thoảng mây trôi

Ngày Xưa Ngốc Lắm



Chuyện ngày xưa, ngốc quá,
Tiếng yêu chẳng nên lời.
Để ai kia chờ mong,
Để giờ đây bồi hồi…

Ngày xưa sao không nói,
Tiếng thương mãi trong lòng
Tình yêu như chiếc lá
Gặp gió sẽ bay xa.

Ngốc thật, ngày xưa nhỉ!
Dám nói lời yêu thương
Lá sẽ không lìa cành
Cây, lá sẽ đơm hoa…

Chuyện ngày xưa đã xa
Hôm nay ta viết tiếp
Chuyện của cây và lá
Câu chuyện tình chúng ta.

NAGKA – 31.1.2007

Co Lại, Tôi Tìm Thấy Tôi

sadman1
Một đêm trắng chỉ để nghĩ về mình, về người, về những ước mơ và trăn trở.
Một bài viết muộn cho năm 2009, năm Kỷ Sửu, năm tuổi.
Thoắt cái đã hai lần giáp, người ta bảo tuổi Sửu là tuổi cực, thân con trâu cày cấy dặm trường rồi cũng chỉ ăn cỏ, ăn rơm; làm nhiều, tạo ra nhiều nhưng hưởng được là mấy. Vẫn muốn quẳng bớt đi vài gánh nặng, vài cái ách còn tròng trên cổ nhưng cứ lửng lờ luyến tiếc, chặp miệng: “thôi thì có cực là mấy”, cứ thế, gánh nặng ngày càng đầy trên lưng trâu.
Với những dự định/kế hoạch công việc trong năm nay thì gánh nặng lại càng nặng hơn. Từ nỗi lo cơm áo gạo tiền đến nỗi lo công danh, sự nghiệp ngày càng bào mòn suy nghĩ đã-không-còn-trẻ của tôi, từ lâu áp lực công việc chỉ là điều gì đó rất nhỏ so với sức chịu đựng của bản thân. Hằng ngày khi nhìn đồng hồ quay, tôi biết mình lại mất đi quãng thời gian quý báu của đời mình cho những kế hoạch không thành, và tôi lại tiếp tục đốt thời gian quý báu của tuổi không-là-trẻ cho những dự định và kế hoạch tiếp theo trong tương lai.
Từ năm 20 tuổi, tôi đã đặt ra kế hoạch 05 năm. Tính đến bây giờ thì cũng đã hơn 4/5 chặng đường nhưng lại chưa đạt được 2/5 hiệu quả của kế hoạch, hiện tại vẫn đang cố gắng và nổ lực; những năm trước là năm nền tảng, tôi đang trông chờ một cuộc bứt phá lớn trong năm nay. Tôi chúc tôi gặp nhiều thuận lợi, may mắn.
Trong quãng thời gian qua, tôi đã đúc kết cho mình nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống và công việc, có những điều giản dị, mộc mạc nhưng rất đẹp và cũng có những điều xa hoa, lộng lẫy nhưng lại rất xấu xí, xần sùi. Tôi cũng đã được học thêm nhiều kỹ năng mềm để ứng dụng trong đời sống và công việc, có những kỹ năng tưởng bình thường nhưng lại hóa hữu dụng. Cạnh đó, tôi đã phát hiện ra nhiều lỗ hỏng trong kiến thức nền tảng của mình, hiện tại phải cần củng cố và bổ sung thêm nhiều kiến thức để hoàn thiện mình hơn.
Cho gia đình là những gì rất riêng, rất thiêng liêng. Đó là ngỏ sâu của tâm hồn, điều mà tôi không muốn chia sẻ. Năm nay sẽ nghe lời mẹ: ” ăn uống đầy đủ và quan tâm tới sức khỏe mình nhiều hơn”.
Cánh diều ước mơ
Dòng cuối, đã cũ, nhưng rất hợp và cần. Cuộc sống chỉ cần thế thì đã hạnh phúc rồi nhỉ !?
Ước một ngày không bình minh, không thức giấc
không chập chờn trong giấc ngủ mê.
Thèm ly cafe quán cóc,
ngồi một mình đọc nốt cuốn truyện tranh
Nhớ giấc mơ trong giảng đường
được ru bởi một gã tiến sĩ gây mê nào đó.
Muốn ngắm mây trăng gió,
cùng thả diều. Nhớ ngày xưa!
Cần cafe hai người
…. những lúc cô đơn.
Nagka

Cafe Chiều

3229222907_50767688a6_b
Chiều. Café buổi chiều.
Hôm nay chẳng phải café cóc một mình, cũng chẳng là café 2 người lúc cô đơn. Chỉ một buổi hẹn café thế thôi, café giữa 2 người đồng cảm nhưng không đồng cảnh.
Hẹn, đón, đường phố khói bụi và kẹt xe, cũng may,  vẫn còn nhớ con đường, cái ngõ. Cũng nhành trúc đó, ao hồ đó, từng đàn cá tung tăng dưới những bước chân đi, cảnh tình nhưng người chẳng tình.
Người đẹp, cảnh đẹp, gió mát, café ngon…nhưng nào có phải của mình, chỉ mượn, chỉ nhờ, thế thôi…
Hợp gu, hợp cảnh, nhưng chẳng hợp tình…
Chỉ buồn, chỉ nhớ …
Uhm, Phấn đấu lên nào, con đường vẫn còn dài phía trước.
 
Google Analytics Alternative