Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Thang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Thang. Hiển thị tất cả bài đăng
Linh Tinh
Người đăng:
Unknown
on 3/6/14
Nhãn:
Lang Thang
/
Comments: (0)
Người ta nói cái gì của mình sẽ là của mình, nhưng nhìn quanh, chẳng thấy cái gì là của mình ngoài sự bất an. Gã hiệp-sĩ-cùn-già-nua đã mỏi mệt với những cuộc chiến không cân sức, cuộc chiến lòng người, cuộc chiến của những điều hư vô.
Chiến đấu, một mình, chiến đấu.
Câu yêu thương chưa nói đã vội chia xa, lời thầm thì chưa ngỏ đã vội quên mau, thương những điều ngọt ngào, thương từng cái ôm thắt chặt giữa đêm khuya, thương cái nồng nàn ấm áp. Thương em. Thương những chia xa khi mà tình yêu chưa kịp đến.
Viết cho những điều cũ, những điều rất cũ.
Cho những điều mới, những điều còn đang mới.
#Nagka , 02/06/2014
Nhớ Hà Nội
Người đăng:
Unknown
on 27/5/14
Nhãn:
Lang Thang
/
Comments: (0)
Nhớ Hà Nội.
Nhớ những hôm trời lạnh quần cọc áo thun đi dạo bên bờ hồ. Nhớ những chiều cùng máy ảnh lang thang, tận hưởng từng khoảnh khắc một mình lang thang, lang thang một mình với bao suy nghĩ, trăn trở cùng với những rắc rối vì mình, vì ta, vì những điều đã trải qua.
Nhớ không khí se lạnh, mưa phùn bay bay trên đầu trong tiết mùa xuân. Ngồi Highland bờ hồ ngắm phố ngắm phường, ngắm dòng người xa lạ. Ngắm lòng mình rối beng.
Hà Nội ngày xuân, Hà Nội mùa tết vắng người.
Chìm trong những kỷ niệm xưa đã khuất.
Người đăng:
Unknown
on 19/4/14
Nhãn:
Lang Thang
/
Comments: (0)
Cuối tuần.
Mong một ngày đơn giản, cùng bạn chạy nhảy rong chơi trên những cung đường đầy nắng đầy gió với cánh diều, con đò và những nụ cười trong veo trong gió. Nhưng giờ đây, chỉ kẻ là hành khất nghèo lãng du, một mình, trôi dạt với những miền ký ức xưa.
Cuối tuần, chỉ mong một phút giây lặng yên và bình an.
Cuối tuần, chìm trong những kỷ niệm xưa đã khuất.
Mong một ngày đơn giản, cùng bạn chạy nhảy rong chơi trên những cung đường đầy nắng đầy gió với cánh diều, con đò và những nụ cười trong veo trong gió. Nhưng giờ đây, chỉ kẻ là hành khất nghèo lãng du, một mình, trôi dạt với những miền ký ức xưa.
Cuối tuần, chỉ mong một phút giây lặng yên và bình an.
Cuối tuần, chìm trong những kỷ niệm xưa đã khuất.
VIẾT CHO NGƯỜI XA THÁNG TƯ
Người đăng:
Unknown
on 7/4/14
Nhãn:
Lang Thang,
Lượm lặt
/
Comments: (0)
[...]
Tháng Tư…
Trên những con đường Sài Gòn hoa lẫn trong nắng vàng đầu hạ. Cánh điệp vàng bay theo từng làn gió mát. Hoa bò cạp rực rỡ từng chùm đong đưa theo dòng xe hối hả. Tôi gọi tháng Tư Sài Gòn là mùa thương nhớ, khi người ra đi và người ở lại mãi mong một ngày được về lại bên nhau…
Tháng Tư.
Cái nắng cuối mùa oi bức làm người ta chỉ mong tìm một nơi bóng râm mát mẻ, ngồi đó và trò chuyện về thời đã qua, thời mà ta chia tay chỉ vì phải chia xa như thế…
Tháng Tư.
Nơi bạn ở hoa mùa xuân tràn đường tràn phố. Hơi ấm đã quay về sau một mùa đông giá lạnh. Xe chạy trên xa lộ mang theo lời ca nhắn nhủ “về đây nghe em, về đây nghe em…”
Bao nhiêu năm đã trôi qua, cuộc sống dẫu dài nhưng cuộc đời mỗi người là hữu hạn.
Tháng Tư ơi hãy để bạn tôi trở lại Sài Gòn…
Nguyễn Thị Hậu
* Bài hát "Về đây nghe em" của Trần Quang Lộc
(Trong tập tản văn QUAY QUA QUAY LẠI, 2010)
Tháng Tư…
Trên những con đường Sài Gòn hoa lẫn trong nắng vàng đầu hạ. Cánh điệp vàng bay theo từng làn gió mát. Hoa bò cạp rực rỡ từng chùm đong đưa theo dòng xe hối hả. Tôi gọi tháng Tư Sài Gòn là mùa thương nhớ, khi người ra đi và người ở lại mãi mong một ngày được về lại bên nhau…
Tháng Tư.
Cái nắng cuối mùa oi bức làm người ta chỉ mong tìm một nơi bóng râm mát mẻ, ngồi đó và trò chuyện về thời đã qua, thời mà ta chia tay chỉ vì phải chia xa như thế…
Tháng Tư.
Nơi bạn ở hoa mùa xuân tràn đường tràn phố. Hơi ấm đã quay về sau một mùa đông giá lạnh. Xe chạy trên xa lộ mang theo lời ca nhắn nhủ “về đây nghe em, về đây nghe em…”
Bao nhiêu năm đã trôi qua, cuộc sống dẫu dài nhưng cuộc đời mỗi người là hữu hạn.
Tháng Tư ơi hãy để bạn tôi trở lại Sài Gòn…
Nguyễn Thị Hậu
* Bài hát "Về đây nghe em" của Trần Quang Lộc
(Trong tập tản văn QUAY QUA QUAY LẠI, 2010)
Linh tinh
Người đăng:
Unknown
on 30/10/13
Nhãn:
Lang Thang,
Suy nghĩ
/
Comments: (0)
Người đàn ông dù có mạnh mẽ và bản lĩnh thì trong họ vẫn là đứa trẻ con, cần vỗ về và quan tâm.
Yêu một người đàn ông quá trách nhiệm âu cũng là thiệt thòi cho người đàn bà. Ngoài trách nhiệm với người đàn bà của họ, người đàn ông còn phải có nghĩa vụ với muôn ngàn trách nhiệm khác trong cuộc đời.
Khi người đàn ông tìm thấy chốn bình yên của đời mình, người đàn bà sẽ giữ được họ mãi mãi.
- Nagka (07/10/2013) -
Nắng sớm mai
Người đăng:
Unknown
on 26/10/13
Nhãn:
Lang Thang,
Suy nghĩ
/
Comments: (0)
Góc chung cư cũ đầy ấp những kỷ niệm xưa, nơi nắng sớm mai tỏ tình (mần tình) với hoàng hôn.
Nắng tỏ tình với ban mai, nắng điệu đà e thẹn với góc khuất lười biếng chưa chịu chuyển mình. Nắng dịu dàng, đáng yêu cho buổi sớm nhưng hay gắt gỏng vào những buổi trưa hè nóng bức và muộn phiền hơn vào những khi chiều tàn.
Căn chung cư cũ mọc trên nóc cao của tòa nhà xập xệ với cầu thang xoắn ốc uốn lượn chảy dài, dàn rau mồng tơi xanh mơn mởn nơi góc chái ban công. Chung cư cũ sập sệ với sàn nhà bằng ván mà mỗi lần di chuyển sàn nhà nhún nhảy theo điệu nhạc của gã say tình nào đó đang tình cờ gõ vài nốt trên chiếc đàn già nua cũ rích.
[Để đó, viết tiếp sau]
Quê nội
Người đăng:
Unknown
on 15/10/13
Nhãn:
Lang Thang,
Suy nghĩ
/
Comments: (0)
Sáng nay cô gọi, Quảng Nam bão to lắm, lớn lắm mưa bão bùng từ khuya hôm qua tới giờ vẫn chưa ngớt, gió vẫn chưa thôi giật, điện đóm tắt tối om. Mưa to gió lớn, chẳng ai dám bước chân ra đường.
Quê nội nhà nằm ngay chân núi, cách núi chừng dăm phút đi bộ. Hướng nhà nhìn ra thung lũng có đám ruộng bậc thang, có lũy tre, xéo bên là cái giếng làng. Nhà nội ngày xưa là nơi tụ họp chuyện trò rôm rả lắm, trước khi ra đồng mọi người đều ghé làm chén chè ấm, miếng trầu, vấn điếu thuốc cùng thêm dăm ba câu chuyện làng.
Những ngày hè được ba mẹ cho về quê thường chạy cùng đám bạn ra thả bò chăn trâu, lên núi hái sim, quả chà là, cùng chơi những trò chơi trẻ con, bây chừ đám bạn cũng đi làm ăn xa, chẳng còn ai để mà chơi những trò trẻ con xưa nữa. Hàng xóm cũng chẳng còn mấy ai ở lại, lớp trẻ đi hết, chỉ còn lại lớp già không thể sống xa quê hương.
Nội mất cô cũng chuyển nhà lên phía trên một chút, đông vui hơn nhưng xóm làng giờ buồn teo.
- Quảng Nam, mùa mưa bão tháng 10. -
Em...
Người đăng:
Unknown
on 13/10/13
Nhãn:
Bạn bè,
Lang Thang,
Về tôi
/
Comments: (1)
Em đã là cô gái hôm qua?
Cô gái nhỏ anh yêu từ phút đầu gặp gỡ
Đêm Noel lạ lùng bỡ ngỡ
Cái ôm ghì như vỡ cả con tim
Cô gái tháng ba tóc tổ quạ rối xù
Miệng nói líu lo anh yêu từ thuở ấy
Những buổi bờ sông nghe lòng yêu thương sóng dậy
Hạnh phúc ngọt đầy trong những nụ hôn trao
Em gửi cho anh một chút ngọt ngào
Một mớ ngây ngô, ngàn tiếng cười trong veo, bẽn lẽn
Nụ hôn bên vệ đường, em đứng ngây ra vì thẹn
Anh nhớ hoài giây phút ấy không thôi
Tình yêu chưa kịp trao gửi trên môi
Sao câu nói lìa xa vẫn nhiều hơn những yêu thương nồng nàn đến vội
Ta vẫn ở đó cạnh nhau sao với hoài chẳng tới
Con đường nào cho hai đứa bước chung đôi?
Có những nhớ nhung hồn chợt thấy rã rời
Có những nhói đau chợt thấy lòng mệt mỏi
Ở chốn xa kia ta có còn đứng đợi
Chuông giáo đường vang vọng mãi tim nhau.
4.2012
(Thơ của một người)
Cô gái nhỏ anh yêu từ phút đầu gặp gỡ
Đêm Noel lạ lùng bỡ ngỡ
Cái ôm ghì như vỡ cả con tim
Cô gái tháng ba tóc tổ quạ rối xù
Miệng nói líu lo anh yêu từ thuở ấy
Những buổi bờ sông nghe lòng yêu thương sóng dậy
Hạnh phúc ngọt đầy trong những nụ hôn trao
Em gửi cho anh một chút ngọt ngào
Một mớ ngây ngô, ngàn tiếng cười trong veo, bẽn lẽn
Nụ hôn bên vệ đường, em đứng ngây ra vì thẹn
Anh nhớ hoài giây phút ấy không thôi
Tình yêu chưa kịp trao gửi trên môi
Sao câu nói lìa xa vẫn nhiều hơn những yêu thương nồng nàn đến vội
Ta vẫn ở đó cạnh nhau sao với hoài chẳng tới
Con đường nào cho hai đứa bước chung đôi?
Có những nhớ nhung hồn chợt thấy rã rời
Có những nhói đau chợt thấy lòng mệt mỏi
Ở chốn xa kia ta có còn đứng đợi
Chuông giáo đường vang vọng mãi tim nhau.
4.2012
(Thơ của một người)
Chưa đặt tên - 9/2013
Người đăng:
Unknown
on 28/9/13
Nhãn:
Lang Thang,
noname
/
Comments: (0)
Núi đồi trập trùng sừng sững cao
Suối khe giữa đêm nước tuôn trào
Bao lần cùng nhau leo đến đỉnh
Tận hưởng thâu đêm, tiếng thét gào.
Nagka (9/2013)
Không đề (FB)
Người đăng:
Unknown
on 26/9/13
Nhãn:
Lang Thang,
Về tôi
/
Comments: (0)
Một ngày mới, một con đường mới dù xa thăm thẳm dài nghìn trùng nhưng nếu bạn không đi sẽ không thể tới.
Một ngày dài, một đời ngắn.
Sống trọn yêu thương.
Ta là ai
Người đăng:
Unknown
on 27/11/12
Nhãn:
Lang Thang,
Suy nghĩ,
Về tôi
/
Comments: (0)
Ta là ai
Mộng kẻ cô đơn trong cõi đời mơ mộng
Ta là ai trong long đong một kiếp người
Ta tìm gì, hỡi ta đi tìm gì
Trong một kiếp người, gió thoảng mây trôi
Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long
Người đăng:
Unknown
on 23/7/11
Nhãn:
Lang Thang
/
Comments: (0)
Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại ?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan ?
Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly
Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần
Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em ?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá"
Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt
Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt
Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế
Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh
Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần
- Nguyễn Tất Nhiên (1973)-
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan ?
Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly
Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần
Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em ?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá"
Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt
Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt
Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế
Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh
Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần
- Nguyễn Tất Nhiên (1973)-
Những Hạt Giống Trong Tuyết
Người đăng:
Unknown
on 2/2/10
Nhãn:
Bạn bè,
Lang Thang
/
Comments: (0)
Người ta bảo, ở xứ người tuyết lạnh lắm, cứ mỗi đông về, tuyết lại rơi đầy trước sân, trắng xóa. Không khí lạnh tràn về khắp nơi, nhà nhà, người người bên lò sưởi, cùng quây quần ấm cúng.
Nơi xứ ta ở, mùa đông vắng tuyết về, trời ít lạnh nhưng u ám lắm, người ra đường choàng vội chiếc khăn ấm, hối hả chạy theo dòng đời, tấp nập, ngược xuôi như tránh chạy cái lạnh thắt trong tâm hồn.
Nơi xứ ta chưa đến, chỉ biết qua sách báo và những câu chuyện người kể, ta biết những hạt tuyết lạnh mang theo hạt mầm ấm áp, làm cho con người ta xích gần lại nhau hơn, để sưởi ấm,chia sẻ và bên nhau.
Nơi góc ta ở, tự lúc nào đã rơi vào lòng những hạt Tuyết tâm hồn, mang theo những hạt mầm ấm áp, gieo vào lòng những cảm xúc yêu thương.
Có những hạt Tuyết không theo đông về
Có những hạt Tuyết chỉ đến từ mùa hạ
Những hạt Tuyết gieo mầm yêu thương
Ta trở về, cảm xúc ngày xưa mới lớn
Những nụ cười đến bất chợt và những nỗi buồn vu vơ
Ta hiểu mình đã biết thương, biết nhớ
Cho điều kỳ diệu vừa mới chớm nở,
Người dưng bổng thành người thân
Có những hạnh phúc đến nhẹ nhàng,
Nhưng gió đã cuốn bay xa
Vì thực sự điều kỳ diệu chưa đến,
Trong lòng ai đó, người dưng.
Những hạt Tuyết đến bất chợt rồi Tuyết sẽ tan,
Cho ai đó ngẩn ngơ một chiều.
Qua nhé, một điều kỳ diệu
Sẽ giữ mãi, một khoảnh khắc diệu kỳ.
Thôi nhé một cảm xúc, cảm ơn những hạt giống trong Tuyết vì nhiều điều đã đến, mang theo những hạt mầm “tin tưởng” “quý mến” và cả “kính trọng”.
Cảm ơn cho một tình bạn.Nagka
31/3/2009
Ngày Xưa… Ngốc Lắm @!
Người đăng:
Unknown
on 18/11/09
Nhãn:
Lang Thang
/
Comments: (0)
Chuyện ngày xưa, ngốc quá,
Tiếng yêu chẳng nên lời.
Để ai kia chờ mong,
Để giờ đây bồi hồi…
Ngày xưa sao không nói,
Tiếng thương mãi trong lòng
Tình yêu như chiếc lá
Gặp gió sẽ bay xa.
Ngốc thật, ngày xưa nhỉ!
Dám nói lời yêu thương
Lá sẽ không lìa cành
Cây, lá sẽ đơm hoa…
Chuyện ngày xưa đã xa
Hôm nay ta viết tiếp
Chuyện của cây và lá
Câu chuyện tình chúng ta.
NAGKA – 31.1.2007
Tiếng yêu chẳng nên lời.
Để ai kia chờ mong,
Để giờ đây bồi hồi…
Ngày xưa sao không nói,
Tiếng thương mãi trong lòng
Tình yêu như chiếc lá
Gặp gió sẽ bay xa.
Ngốc thật, ngày xưa nhỉ!
Dám nói lời yêu thương
Lá sẽ không lìa cành
Cây, lá sẽ đơm hoa…
Chuyện ngày xưa đã xa
Hôm nay ta viết tiếp
Chuyện của cây và lá
Câu chuyện tình chúng ta.
NAGKA – 31.1.2007
Co Lại, Tôi Tìm Thấy Tôi
Người đăng:
Unknown
on 16/11/09
Nhãn:
Lang Thang,
Về tôi
/
Comments: (0)
Một đêm trắng chỉ để nghĩ về mình, về người, về những ước mơ và trăn trở.
Một bài viết muộn cho năm 2009, năm Kỷ Sửu, năm tuổi.
Thoắt cái đã hai lần giáp, người ta bảo tuổi Sửu là tuổi cực, thân con trâu cày cấy dặm trường rồi cũng chỉ ăn cỏ, ăn rơm; làm nhiều, tạo ra nhiều nhưng hưởng được là mấy. Vẫn muốn quẳng bớt đi vài gánh nặng, vài cái ách còn tròng trên cổ nhưng cứ lửng lờ luyến tiếc, chặp miệng: “thôi thì có cực là mấy”, cứ thế, gánh nặng ngày càng đầy trên lưng trâu.
Với những dự định/kế hoạch công việc trong năm nay thì gánh nặng lại càng nặng hơn. Từ nỗi lo cơm áo gạo tiền đến nỗi lo công danh, sự nghiệp ngày càng bào mòn suy nghĩ đã-không-còn-trẻ của tôi, từ lâu áp lực công việc chỉ là điều gì đó rất nhỏ so với sức chịu đựng của bản thân. Hằng ngày khi nhìn đồng hồ quay, tôi biết mình lại mất đi quãng thời gian quý báu của đời mình cho những kế hoạch không thành, và tôi lại tiếp tục đốt thời gian quý báu của tuổi không-là-trẻ cho những dự định và kế hoạch tiếp theo trong tương lai.
Từ năm 20 tuổi, tôi đã đặt ra kế hoạch 05 năm. Tính đến bây giờ thì cũng đã hơn 4/5 chặng đường nhưng lại chưa đạt được 2/5 hiệu quả của kế hoạch, hiện tại vẫn đang cố gắng và nổ lực; những năm trước là năm nền tảng, tôi đang trông chờ một cuộc bứt phá lớn trong năm nay. Tôi chúc tôi gặp nhiều thuận lợi, may mắn.
Trong quãng thời gian qua, tôi đã đúc kết cho mình nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống và công việc, có những điều giản dị, mộc mạc nhưng rất đẹp và cũng có những điều xa hoa, lộng lẫy nhưng lại rất xấu xí, xần sùi. Tôi cũng đã được học thêm nhiều kỹ năng mềm để ứng dụng trong đời sống và công việc, có những kỹ năng tưởng bình thường nhưng lại hóa hữu dụng. Cạnh đó, tôi đã phát hiện ra nhiều lỗ hỏng trong kiến thức nền tảng của mình, hiện tại phải cần củng cố và bổ sung thêm nhiều kiến thức để hoàn thiện mình hơn.
Cho gia đình là những gì rất riêng, rất thiêng liêng. Đó là ngỏ sâu của tâm hồn, điều mà tôi không muốn chia sẻ. Năm nay sẽ nghe lời mẹ: ” ăn uống đầy đủ và quan tâm tới sức khỏe mình nhiều hơn”.
Dòng cuối, đã cũ, nhưng rất hợp và cần. Cuộc sống chỉ cần thế thì đã hạnh phúc rồi nhỉ !?
Ước một ngày không bình minh, không thức giấc
không chập chờn trong giấc ngủ mê.
không chập chờn trong giấc ngủ mê.
Thèm ly cafe quán cóc,
ngồi một mình đọc nốt cuốn truyện tranh
ngồi một mình đọc nốt cuốn truyện tranh
Nhớ giấc mơ trong giảng đường
được ru bởi một gã tiến sĩ gây mê nào đó.
được ru bởi một gã tiến sĩ gây mê nào đó.
Muốn ngắm mây trăng gió,
cùng thả diều. Nhớ ngày xưa!
cùng thả diều. Nhớ ngày xưa!
Cần cafe hai người
…. những lúc cô đơn.
…. những lúc cô đơn.
Nagka
Cafe Chiều
Người đăng:
Unknown
on 11/11/09
Nhãn:
Bạn bè,
Lang Thang,
Về tôi
/
Comments: (0)
Chiều. Café buổi chiều.
Hôm nay chẳng phải café cóc một mình, cũng chẳng là café 2 người lúc cô đơn. Chỉ một buổi hẹn café thế thôi, café giữa 2 người đồng cảm nhưng không đồng cảnh.
Hẹn, đón, đường phố khói bụi và kẹt xe, cũng may, vẫn còn nhớ con đường, cái ngõ. Cũng nhành trúc đó, ao hồ đó, từng đàn cá tung tăng dưới những bước chân đi, cảnh tình nhưng người chẳng tình.
Người đẹp, cảnh đẹp, gió mát, café ngon…nhưng nào có phải của mình, chỉ mượn, chỉ nhờ, thế thôi…
Hợp gu, hợp cảnh, nhưng chẳng hợp tình…
Chỉ buồn, chỉ nhớ …
Uhm, Phấn đấu lên nào, con đường vẫn còn dài phía trước.
Buổi Hẹn Đầu
Người đăng:
Unknown
on 31/10/09
Nhãn:
Bạn bè,
Lang Thang
/
Comments: (0)
Tháng tư, những ngày học cuối cấp.
Tháng tư, một cuộc hẹn.
Tháng tư, có mưa về.
Chiều vội bên công viên vắng, trước hàng phượng vỹ đã vào hè, nơi chiếc ghế đá trống có chàng trai đang đợi.
Gió vẫn cứ thổi và mưa vẫn đang rơi, chút giá lạnh mùa hạ cũng từ đó theo mưa về. Ngồi đó, lạnh ngắt, chàng trai chờ.
Từng hạt mưa rơi xuống và gió thốc ngang, ướt lạnh, nhưng trong lòng ấm áp, chàng trai đợi một người đến.
Bối rối, cô gái nhìn về phía chàng trai đầy cảm động. Chàng trai nhìn cô gái mỉm cười, hạnh phúc.
Không cần cất tiếng, không lời thì thầm, sợ, cả hai sợ vỡ một không gian thơ. Không lời nhưng ý đầy tình.
Khoảng lặng trôi, hai người ấm hơn một người.
Ngày đó, nhút nhát chàng trai không dám cầm tay cô gái.
Ngày đó, học 12.
Viết cho ngày hẹn đầu tiên trong đời, viết cho ngày 20.4.2003
Tặng những ai đang học năm cuối cấp.
Tặng ai vẫn đang nhớ tình đầu, tuổi học trò.
Hai Đường Thẳng Song Song
Người đăng:
Unknown
on 29/10/09
Nhãn:
Bạn bè,
Lang Thang
/
Comments: (2)
Ngày xưa cô giáo dạy “hai đường thẳng song song là hai đường thẳng hoặc không có điểm chung hoặc có quá nhiều điểm chung, hai đường thẳng này luôn ở bên cạnh nhau và chẳng bao giờ rời xa nhau”
Ngày nay, em và tôi giống như hai đường thẳng song song. Tôi không biết chúng ta có quá nhiều điểm chung hay lại chẳng có điểm chung nào, nhưng tôi biết em luôn bên tôi, luôn sẳn sàng vì tôi làm những điều tuyệt vời nhất, mặc dù – tôi – lúc nào cũng làm em buồn…
Ngày xưa tôi với em thật vui, cùng nhau đến lớp, cùng nhau học tập và cùng nhau chia sẻ những ước mơ, hoài bảo…
Ngày nay, em và tôi đã khác xa lắm rồi,hai đứa trên hai con đường khác nhau, nhưng tôi và em vẫn bên nhau, động viên nhau những điều tốt đẹp nhất.
Ngày xưa, tôi với em cùng sánh đôi trên con đường. Em làm tôi vui, tôi cười, tôi làm em vui, em lại quay sang bắt nạt tôi vì cái tội tôi làm em cười nhiều.
Ngày nay, tôi chỉ biết làm em buồn, nhưng em vẫn bên cạnh tôi, an ủi, chia sẻ và giúp đỡ tôi. Những khi em buồn tôi lại chỉ lo nghĩ đến bản thân mình. Ngày nay tôi thật tệ với em.
Ngày xưa, khi em nói thích tôi, tôi cười xòa bảo: “em – đồ – trẻ – con”.
Ngày nay, khi tôi nói yêu em. Em bảo: “chúng ta là một cặp đường thẳng song song, sẽ luôn bên nhau nhưng không thể gặp nhau được, hãy hiểu cho em”
Tôi tin em, tin lý do của em, và tin tình cảm của em…Tôi sẽ là đường thẳng song song ở bên cạnh em, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn và em lại bắt nạt tôi như ngày xưa.
Tặng 1 người bạn ngày xưa.
Cái Tát Cuộc Đời
Người đăng:
Unknown
Nhãn:
Lang Thang,
Suy nghĩ
/
Comments: (0)
Và khi cuộc đời tát vào mặt mình vài cái thật đau, sẽ có cảm giác choáng váng, và rồi, sẽ tỉnh lại ngay, mạnh mẽ và bản lĩnh hơn trước.
Sau mỗi thất bại là một sự trở lại mạnh mẽ như một chú lính chì dũng cảm, một mình, thách thức mọi khó khăn của cuộc đời.









